Trang chủ Tin tức

Nghiên cứu các diễn biến mới về quy định và thực tiễn điều tra phòng vệ thương mại của Thái Lan

04/05/2022 -

I. Tổng quan về các biện pháp phòng vệ thương mại

Thái Lan là nước sử dụng tích cực các biện pháp phòng vệ thương mại trong suốt 2 thập kỷ qua. Cho đến nay, Thái Lan đã khởi xướng tổng cộng 52 cuộc điều tra phòng vệ thương mại, trong đó 46 cuộc điều tra chống bán phá giá (AD) và 6 cuộc điều tra tự vệ. Tuy nhiên, cho đến nay, Thái Lan chưa bao giờ tiến hành bất kỳ cuộc điều tra chống trợ cấp (CVD) hoặc chống lẩn tránh (AC) nào, mặc dù điều này có thể sẽ thay đổi trong tương lai do những thay đổi đối với khung pháp lý và nhu cầu của các ngành sản xuất trong nước đối với các công cụ CVD và AC.

Các quốc gia là mục tiêu chính của các biện pháp phòng vệ thương mại mà Thái Lan áp là các nước châu Á, chủ yếu là Trung Quốc, Hàn Quốc và Đài Loan. Phần lớn các cuộc điều tra phòng vệ thương mại xoay quanh các sản phẩm thép và kim loại. Năm 2020, Thái Lan đã trải qua một sự gia tăng đột biến về số lượng các cuộc điều tra phòng vệ thương mại do Bộ Ngoại thương (DFT) khởi xướng, với tổng số 10 cuộc điều tra và rà soát được thực hiện, so với 4 cuộc điều tra và rà soát được thực hiện trong năm trước đó.

II. Khuôn khổ pháp lý

1. Luật chống bán phá giá và chống trợ cấp

Công cụ pháp lý chính của AD và CVD theo luật của Thái Lan là Đạo luật chống bán phá giá và đối kháng BE 2545 (1999), đã được sửa đổi bởi Đạo luật chống bán phá giá và đối kháng (Số 2) BE 2562 (2019) (Đạo luật AD/CVD). Ngoài ra, có 14 quy định có liên quan quy định các quy tắc chi tiết và thủ tục hành chính cho các cuộc điều tra AD và CVD.

Các quy định pháp lý của luật thương mại Thái Lan được mô hình theo và nói chung là nhất quán với khuôn khổ pháp lý của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Tuy nhiên, cũng có một số yếu tố theo luật của Thái Lan không xuất hiện trong khuôn khổ pháp lý của WTO.

Đầu tiên, Mục 7 của Đạo luật AD/CVD quy định nghĩa vụ rộng rãi đối với các cơ quan điều tra phải xem xét các tác động đối với nhà nhập khẩu, người dùng cuối và công chúng khi áp dụng các biện pháp AD hoặc CVD.

Trong các cuộc điều tra trước đây, DFT dựa vào điều khoản lợi ích công cộng để cung cấp miễn trừ cho các biện pháp AD. Hình thức áp dụng điều khoản lợi ích công cộng phổ biến nhất là miễn tái xuất khẩu, theo đó ủy ban AD thu thuế AD bằng 0% đối với hàng hóa bị kiện được nhập khẩu để sản xuất và tái xuất.

Ngoài ra, điều khoản lợi ích công cộng được sử dụng làm cơ sở pháp lý để miễn trừ đối với một số đặc điểm, cách sử dụng hoặc ứng dụng của sản phẩm trong một số ngành sản xuất hạ nguồn nhất định. Các trường hợp miễn trừ phổ biến trong danh mục này bao gồm miễn trừ nhập khẩu các sản phẩm sử dụng trong ngành công nghiệp ô tô và ngành thiết bị gia dụng có tầm quan trọng chiến lược đối với nền kinh tế Thái Lan, cũng như một số thông số kỹ thuật sản phẩm nhất định mà ngành sản xuất trong nước không sản xuất được. Cần lưu ý rằng DFT chưa bao giờ dựa vào việc coi lợi ích công là lý do duy nhất để chấm dứt hoàn toàn bất kỳ cuộc điều tra nào hoặc không áp dụng các biện pháp.

Thứ hai, luật pháp Thái Lan quy định một định nghĩa khác biệt đáng kể về ngành sản xuất trong nước so với định nghĩa trong khuôn khổ pháp lý của WTO. Theo Hiệp định chống bán phá giá (ADA) WTO, ngành sản xuất trong nước được định nghĩa là các nhà sản xuất trong nước có sản lượng sản xuất chiếm tỷ trọng chính trong tổng sản lượng nội địa. Tuy nhiên, Đạo luật AD/CVD Thái Lan quy định rõ ràng rằng sản lượng sản xuất yêu cầu của các nhà sản xuất trong nước phải hơn một nửa tổng sản lượng sản xuất trong nước. Do đó, DFT có ít tính linh hoạt khi xác định vị thế pháp lý và tính đại diện của ngành sản xuất trong nước.

2. Luật tự vệ

Công cụ pháp lý chính để điều tra tự vệ là Đạo luật Biện pháp Tự vệ Chống Gia tăng Nhập khẩu BE 2550 (2007) (Đạo luật Tự vệ). Ngoài ra, có 10 quy định có thể áp dụng cho các cuộc điều tra tự vệ.

Luật tự vệ của Thái Lan được quy định chủ yếu giống Hiệp định WTO về các biện pháp tự vệ. Tuy nhiên, luật không quy định về các nghĩa vụ khác được quy định trong Điều XIX của Hiệp định chung về thuế quan và thương mại (GATT), bao gồm việc nhập khẩu tăng phải là kết quả của sự phát triển không lường trước được. Mặc dù vậy, trên thực tế, DFT đã tuân thủ các nghĩa vụ theo Điều XIX của GATT và, trong hầu hết mọi cuộc điều tra, đã áp dụng tiêu chí về diễn biến không lường trước được trong các cuộc điều tra tự vệ.

3. Luật chống lẩn tránh

 Năm 2019, Đạo luật AD/CVD đã được sửa đổi để kết hợp một phần về luật AC (luật AC), cho phép DFT mở rộng việc áp dụng các biện pháp AD hoặc CVD hiện có đối với sản phẩm nhập khẩu có liên quan đến các hoạt động lẩn tránh. Ngoài ra, có 9 quy định liên quan đã được ban hành gần đây quy định các quy tắc chi tiết và thủ tục hành chính của các cuộc điều tra AC.

Nói chung, luật AC yêu cầu phải đáp ứng các tiêu chí sau:

a. hoạt động lẩn tránh bị cáo buộc có liên quan đến việc sửa đổi nhỏ sản phẩm, chuyển tải, phân luồng (channelling), hoạt động hoàn thiện hoặc lắp ráp;

b. có một sự thay đổi trong mô hình thương mại;

c. các hoạt động bị cáo buộc không có đủ lý do chính đáng hoặc sự biện minh kinh tế;

d. các hoạt động bị cáo buộc làm suy giảm hiệu quả khắc phục của các biện pháp ban đầu về giá cả hoặc khối lượng; và

e. có bằng chứng về việc bán phá giá hoặc trợ cấp.

Một trong những yếu tố quan trọng của luật AC là các cuộc điều tra và biện pháp AC chỉ áp dụng cho các nhà nhập khẩu và xuất khẩu được cho là tham gia vào các hoạt động AC - chúng không áp dụng với tất cả các doanh nghiệp trên toàn quốc. Tuy nhiên, việc áp dụng các cuộc điều tra AC và các biện pháp đối với các nhà xuất khẩu cụ thể đã tạo ra 2 ý nghĩa thiết thực chính như sau:

a. Bằng chứng sơ bộ: khi nộp đơn khởi kiện AC, nguyên đơn phải chứng minh bằng chứng sơ bộ chỉ ra rằng tất cả các tiêu chí để áp đặt các biện pháp AC đều được đáp ứng. Tuy nhiên, nguyên đơn thường không có quyền truy cập thông tin ở cấp độ nhà xuất khẩu cụ thể và có thể chỉ có quyền truy cập thông tin trên toàn quốc. Ví dụ: liên quan đến số liệu thống kê nhập khẩu, được sử dụng để chứng minh sự thay đổi trong mô hình thương mại, nguyên đơn thường có thể truy cập số liệu thống kê nhập khẩu trên toàn quốc và sẽ không có quyền truy cập vào số liệu thống kê nhập khẩu dành riêng cho các nhà xuất khẩu bị cáo buộc.

b. Chi phí và lợi ích cho việc yêu cầu điều tra chống lẩn tránh: phạm vi áp dụng hạn chế các biện pháp AC đối với các nhà xuất khẩu cụ thể có thể khiến các biện pháp AC trở thành công cụ kém hấp dẫn hơn đối với ngành sản xuất trong nước, với số lượng lớn bằng chứng, chi phí hành chính và nỗ lực cần thiết.

III. Khuôn khổ hiệp ước

Thái Lan là thành viên sáng lập của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) và là một bên ký kết trong 13 hiệp định thương mại tự do song phương và đa phương khác với Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Úc, New Zealand, Chile, Peru và Ấn Độ, bên cạnh những hiệp định khác.

Ngày 15/11/2020, Thái Lan đã trở thành một bên ký kết Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP), hiệp định thương mại lớn nhất thế giới bao gồm 2,2 tỷ người và 30% GDP của thế giới, được xây dựng dựa trên các hiệp định đa phương hiện có giữa ASEAN và các quốc gia khác (Hiệp định ASEA + 1). RCEP sẽ cung cấp sự hội nhập kinh tế hơn nữa giữa các quốc gia châu Á, đặc biệt là các quy tắc thống nhất về xuất xứ và quy tắc cộng gộp sẽ được áp dụng và tạo điều kiện thuận lợi cho việc luân chuyển hàng hóa trong khu vực, qua đó cho phép nhiều sản phẩm nhập khẩu được hưởng ưu đãi thuế quan.

Ngày 9/2/2021, Quốc hội Thái Lan đã phê chuẩn việc gia nhập RCEP và Thái Lan hiện đang trong quá trình đệ trình phê chuẩn lên Ban Thư ký ASEAN. RCEP sẽ không có hiệu lực trừ khi hiệp định được ít nhất 6 Quốc gia Thành viên ASEAN phê chuẩn và 3 quốc gia ngoài ASEAN.

Thái Lan tuyên bố quan tâm đến việc tiếp cận Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP) trong năm 2018. Một số ủy ban đã được thành lập để đánh giá lợi ích và tác động của việc gia nhập CPTPP. Đã có sự phản đối mạnh mẽ từ công chúng và các đảng phái chính trị, đặc biệt liên quan đến yêu cầu của CPTPP để trở thành thành viên của Liên minh quốc tế về bảo hộ các giống cây trồng mới (1991). Việc Thái Lan có tham gia CPTPP hay không chưa được quyết định.

Một yếu tố quan trọng khác trong khuôn khổ hiệp ước của Thái Lan là hiệp định thương mại tự do giữa Thái Lan và Liên minh châu Âu, đã không được tiến hành từ năm 2014. Tháng 6/2021, chính phủ Thái Lan thông báo rằng họ sẽ nối lại các cuộc đàm phán với Liên minh châu Âu để ký kết hiệp định thương mại tự do. Ngoài ra, Thái Lan đang đàm phán các hiệp định thương mại tự do với Thổ Nhĩ Kỳ và Pakistan, cũng như tham gia các cuộc đàm phán tiếp theo cho Sáng kiến ​​Vịnh Bengal về Hợp tác Kinh tế và Kỹ thuật Đa ngành.

III. Những thay đổi gần đây

Năm 2019, các sửa đổi lớn đã được thực hiện đối với khung pháp lý về phòng vệ thương mại của Thái Lan, đặc biệt là về các cuộc điều tra AD, CVD và AC, do việc ban hành Đạo luật chống bán phá giá và chống trợ cấp (số 2) BE 2562 (2019) (Đạo luật sửa đổi). Đạo luật sửa đổi đã bãi bỏ một số điều khoản của Đạo luật chống bán phá giá và chống trợ cấp BE 2542 (1999) (Đạo luật gốc) và sửa đổi một số khía cạnh của các quy định pháp luật AD và CVD để phù hợp hơn với khuôn khổ pháp lý của WTO. Ngoài ra, Đạo luật sửa đổi kết hợp các điều khoản AC cung cấp khuôn khổ pháp lý cho các khía cạnh nội dung và thủ tục của các cuộc điều tra AC.

Hơn nữa, trong năm 2020 và nửa đầu năm 2021, 11 quy định phụ đã được ban hành để cập nhật các quy tắc chi tiết liên quan đến điều tra AD và CVD để phản ánh Đạo luật sửa đổi, cũng như cung cấp các quy tắc chi tiết về điều tra AC. Những thay đổi chính đối với khuôn khổ pháp lý về điều tra phòng vệ thương mại như sau.

1. Điều tra đối kháng

Thái Lan chưa bao giờ khởi xướng điều tra CVD. Một trong những nguyên nhân có thể là do khung pháp lý cũ.

Các điều khoản CVD nêu trong Đạo luật gốc rất rộng và không phản ánh chính xác các nghĩa vụ theo khuôn khổ pháp lý của WTO. Ngoài ra, thiếu các quy tắc thủ tục và nội dung chi tiết ở mức khung pháp lý được cho là không cho phép DFT thực hiện một cuộc điều tra CVD.

Đạo luật sửa đổi đã bãi bỏ gần như tất cả các quy định trong Đạo luật gốc liên quan đến các cuộc điều tra CVD và cập nhật luật để phù hợp hơn với các nghĩa vụ trong Hiệp định WTO về Trợ cấp và Các biện pháp đối kháng (Hiệp định SCM). Ví dụ, Mục 63 của Đạo luật AD/CVD đã được sửa đổi để cung cấp một danh sách các hoạt động được coi là 'đóng góp tài chính', nói chung là phù hợp với Điều 1.1 của Hiệp định SCM.

Ngoài ra, các quy định phụ đã được ban hành để cung cấp các quy tắc chi tiết về các khía cạnh nội dung và thủ tục chính của điều tra CVD sẽ cho phép cơ quan điều tra thực hiện điều tra CVD, bao gồm cả việc tính toán mức lợi ích được trao, danh sách minh họa về trợ cấp xuất khẩu và tiêu chí lấy mẫu.

2. Các mẫu đơn kiện chống bán phá giá và chống trợ cấp mới

Tháng 3/2021, Bộ Thương mại đã ban hành thông báo bãi bỏ và cập nhật tất cả các biểu mẫu đơn kiện hiện có cho các cuộc điều tra AD và CVD, bao gồm các mẫu đơn yêu cầu cho các cuộc điều tra ban đầu, thay đổi tình huống và rà soát hoàng hôn.

Nhìn chung, các mẫu đơn kiện mới đưa các yêu cầu thực tế vào các hướng dẫn bằng văn bản và rõ ràng hơn. Ví dụ: trên thực tế, DFT cho phép nguyên đơn chỉ chứng minh và gửi một nội dung về bằng chứng thiệt hại sơ bộ trong đơn yêu cầu, trên cơ sở loại trừ lẫn nhau (tức là hoặc có thiệt hại nghiêm trọng đối với ngành sản xuất trong nước hoặc đe dọa gây thiệt hại đáng kể, hoặc sự trì hoãn đáng kể sự phát triển của ngành sản xuất trong nước). Thực tiễn này hiện đã được đưa vào các hướng dẫn của mẫu đơn kiện mới.

Hơn nữa, mẫu đơn khởi kiện mới đơn giản hóa dữ liệu cần thiết cho đơn khởi kiện. Ví dụ, trong các phần về thiệt hại của biểu mẫu đơn kiện mới, nguyên đơn được yêu cầu cung cấp thông tin để chứng minh thiệt hại dựa trên dữ liệu hàng năm của 3 năm qua, trái ngược với dữ liệu hàng quý mà biểu mẫu đơn kiện cũ yêu cầu.

Mẫu đơn kiện mới có thể sẽ cung cấp sự chắc chắn hơn và làm cho công việc dễ dàng hơn đối với nguyên đơn tiềm năng, cũng như giảm bớt bất kỳ thông tin thừa nào. Tuy nhiên, một số nguyên đơn có thể gặp khó khăn hơn trong việc chứng minh thiệt hại dựa trên thông tin hàng năm, đặc biệt nếu thiệt hại không được nhận thấy rõ ràng trong dữ liệu hàng năm nhưng lại xuất hiện trong dữ liệu hàng quý.

3. Tình huống thị trường cụ thể trong các cuộc điều tra chống bán phá giá

Một khía cạnh quan trọng khác đã được đưa ra trong các sửa đổi pháp lý là khái niệm về một tình huống thị trường cụ thể (PMS). PMS cho phép DFT bỏ qua thông tin giá trị thông thường do nhà xuất khẩu cung cấp và áp dụng giá đại diện của nước thứ ba hoặc xây dựng giá trị bình thường khi có tình hình thị trường ở các nước xuất khẩu có thể cản trở việc so sánh chính xác giá trị thông thường với giá xuất khẩu.

Mặc dù PMS không phải là một khái niệm mới theo luật pháp Thái Lan vì điều khoản PMS có thể được tìm thấy trong Đạo luật gốc, điều khoản PMS hiếm khi được DFT sử dụng. Lý do cho điều này có thể là do thiếu nền tảng để nguyên đơn gửi các lập luận PMS.

Theo kết quả của việc sửa đổi pháp luật, một Tiểu mục mới đã được thêm vào trong biểu mẫu đơn kiện cho phép người khởi kiện trong cuộc điều tra AD nộp các lập luận và bằng chứng liên quan đến PMS ở các nước xuất khẩu. Do đó, có thể là chính đáng rằng sẽ có nhiều lập luận hơn về PMS và áp dụng điều khoản PMS trong các cuộc điều tra AD của Thái Lan trong tương lai.

4. Thời hạn sửa đổi đơn kiện

Trong khuôn khổ pháp lý trước đây, không có giới hạn thời gian nào được áp dụng đối với DFT để xem xét đơn yêu cầu. Điều này có nghĩa là DFT có thể đảm bảo rằng mọi khía cạnh của thông tin được gửi là chính xác và có thể xác minh được. Tuy nhiên, thông thường, thông tin và bằng chứng cần thiết để chứng minh hành vi bán phá giá gây thiệt hại vượt quá tiêu chuẩn về bằng chứng bề mặt (prima facie) và gần đạt tiêu chuẩn bắt buộc phải chứng minh trong các cuộc điều tra thực tế. Do đó, thời gian DFT yêu cầu để xem xét và chấp thuận đơn kiện đã nộp thường kéo dài và dao động từ vài tháng đến vài năm. Tuy nhiên, tháng 3/2021, thông báo của Bộ Thương mại về việc bãi bỏ và cập nhật các biểu mẫu đơn kiện có hiệu lực và đưa ra thời hạn để nguyên đơn sửa đổi bất kỳ thiếu sót nào trong đơn kiện như được DFT xác định trong 4 tháng kể từ ngày nộp đơn đầu tiên. Nếu một nguyên đơn không sửa đổi đơn kiện hoặc cung cấp thông tin được yêu cầu trong thời hạn 4 tháng, đơn yêu cầu sẽ được coi là bị bỏ.

Tóm lại, việc áp đặt thời hạn sửa đổi đơn kiện cũng sẽ dẫn đến việc DFT xem xét đơn kiện sẽ có thời gian ngắn hơn, vì DFT sẽ không thể tiếp tục yêu cầu thông tin bổ sung. Ngoài ra, yêu cầu này có thể ngăn DFT đưa ra một số câu hỏi bổ sung để hoàn thiện tất cả các khía cạnh của đơn kiện, điều này có thể dẫn đến tiêu chuẩn bằng chứng prima facie thấp hơn để các nguyên đơn chứng minh.

IV. Những diễn biến đáng kể về pháp lý và thực tiễn

Những diễn biến thực tế đáng kể và những vấn đề chính trong các cuộc điều tra về phòng vệ thương mại của Thái Lan như sau.

1. Ý nghĩa lợi ích công cộng do giá thép tăng trên toàn cầu và tác động của covid-19

Kể từ cuối năm 2020, giá thép và các sản phẩm kim loại khác nhau trên toàn cầu đã tăng vọt, tác động đáng kể đến người sử dụng ở hạ nguồn. Ngoài ra, một số lượng lớn các ngành công nghiệp hạ nguồn đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi đại dịch covid-19. Do phần lớn các biện pháp phòng vệ thương mại ở Thái Lan xoay quanh các sản phẩm thép và kim loại, tình hình đã được Chính phủ Thái Lan chú ý và khiến chính quyền xoay quanh việc áp dụng các cuộc điều tra về biện pháp phòng vệ thương mại, như đã chứng kiến ​​trong 3 cuộc điều tra chống bán phá giá gần đây.

Trong cuộc điều tra AD đối với thép Galvalume sơn sẵn (PPGL) từ Trung Quốc và Hàn Quốc, Ủy ban Bán phá giá và Trợ cấp (Ủy ban) đã đưa ra quyết định cuối cùng vào ngày 30/4/2021, nêu rõ rằng các biện pháp AD sẽ được áp dụng trong khoảng thời gian 5 năm. Tuy nhiên, trong 6 tháng đầu tiên, thuế AD được thu bằng 0%. Quyết định cuối cùng viện dẫn tình hình hiện tại liên quan đến giá thép và kim loại toàn cầu và tác động của đại dịch covid-19 đối với nền kinh tế Thái Lan là những lý do để miễn trừ trong 6 tháng đầu tiên.

Quyết định rà soát hoàng hôn đối với thép cán nóng từ 14 quốc gia được ban hành vào ngày 8/6/2021 cũng có điều khoản miễn trừ khó khăn tương tự. Mặc dù Ủy ban đã quyết định tiếp tục áp dụng các biện pháp AD trong 5 năm nữa, mức thuế AD bằng 0% được áp trong 6 tháng đầu tiên của các biện pháp.

Cuối cùng, trong cuộc điều tra AD đối với sắt mạ kẽm từ Trung Quốc (khởi xướng ngày 21/2/2020), Ủy ban đã quyết định hủy bỏ và hoàn trả khoản thanh toán bảo đảm đã thu được từ tháng 8/2020 như một phần của các biện pháp ngăn chặn trong khi cuộc điều tra đang được tiến hành. Tình hình toàn cầu liên quan đến giá thép và tác động của đại dịch covid-19 được coi là lý do cho quyết định.

Theo các diễn biến trên, các cuộc điều tra phòng vệ thương mại trong tương lai liên quan đến các sản phẩm thép và kim loại có thể sẽ được xử lý tương tự cho đến khi tình hình liên quan đến giá cả và đại dịch covid-19 bình thường hóa.

2. Đánh giá cộng gộp

Trong trường hợp các cuộc điều tra AD hoặc CVD liên quan đến nhiều quốc gia xuất khẩu, luật pháp Thái Lan trao quyền tùy ý cho DFT để đánh giá cộng gộp các tác động có hại do hàng nhập khẩu đó gây ra, với điều kiện đáp ứng các tiêu chí sau:

a. biên độ phá giá từ mỗi quốc gia riêng lẻ cao hơn mức tối thiểu;

b. lượng nhập khẩu từ mỗi nước không đáng kể; và

c. đánh giá cộng gộp là phù hợp trong điều kiện cạnh tranh (1) giữa các sản phẩm nhập khẩu và (2) giữa các sản phẩm nhập khẩu và sản phẩm tương tự trong nước.

Dù quy định như trên, trong thực tiễn AD của Thái Lan, đánh giá cộng gộp thường được sử dụng làm phương thức đánh giá thiệt hại mặc định, trong khi việc phân tích các tiêu chí trên, đặc biệt là sự phù hợp của điều kiện cạnh tranh, phần lớn bị bỏ qua.

Ví dụ, trong cuộc điều tra PPGL, khối lượng nhập khẩu từ Trung Quốc tăng gần gấp đôi, trong khi tổng khối lượng nhập khẩu từ Hàn Quốc có xu hướng giảm. DFT đã áp dụng phương pháp đánh giá cộng gộp để đánh giá thông tin thiệt hại từ Hàn Quốc và Trung Quốc và kết luận rằng có ảnh hưởng về khối lượng mà không đưa ra phân tích về các điều kiện chứng minh đánh giá cộng gộp. Sự thiếu phân tích này đã được một trong những nhà xuất khẩu Hàn Quốc nêu ra trong phiên điều trần công khai, khiến DFT đưa ra một bản phân tích tiếp theo về các tiêu chí cộng gộp để biện minh cho quyết định của mình.

Lập luận do nhà xuất khẩu Hàn Quốc đưa ra có thể ảnh hưởng đến DFT để xem xét tính thích hợp và hợp lệ của việc đánh giá cộng gộp trước khi trực tiếp áp dụng phương pháp xác định thiệt hại như vậy trong các cuộc điều tra trong tương lai.

3. Áp dụng nghiêm ngặt phân loại hải quan trong điều tra phòng vệ thương mại ở Thái Lan

Ở nhiều khu vực pháp lý, hệ thống phân loại thuế quan không phải là một yếu tố riêng biệt trong việc xác định phạm vi của hàng hóa bị điều tra và các sản phẩm tương tự. Tuy nhiên, trong thực tế của Thái Lan, phân loại hải quan được DFT dựa nhiều trong việc xác định phạm vi sản phẩm, thu thập thông tin để xác định sự tồn tại của bán phá giá và áp đặt các biện pháp. Ví dụ: khi xác định liệu nguyên đơn có phải là nhà sản xuất một sản phẩm tương tự hay không, DFT sẽ chủ yếu đánh giá liệu nguyên đơn có thể sản xuất và bán bất kỳ sản phẩm nào với số lượng thương mại thuộc mã phân loại thuế quan bị điều tra hay không, trong khi các yếu tố khác như các đặc tính, ứng dụng và mục đích sử dụng cuối cùng của sản phẩm, mặc dù đã được cân nhắc, nhưng dường như ít mang tính quyết định hơn so với phân loại thuế quan.

Tuy nhiên, trong các cuộc điều tra gần đây, có những tín hiệu cho thấy DFT có thể đã chuyển hướng thực thi sang việc sử dụng các yếu tố khác ngoài phân loại thuế quan đơn thuần để xác định phạm vi sản phẩm. Ví dụ, trong một cuộc điều tra AD được bắt đầu vào năm 2021, nguyên đơn phải đối mặt với tình huống sản phẩm sản xuất trong nước giống hệt sản phẩm nhập khẩu về đặc điểm vật lý, ứng dụng và mục đích sử dụng. Tuy nhiên, có vẻ như phần lớn các sản phẩm nhập khẩu đó đã bị phân loại nhầm thành các mã số phân loại khác với các mã số phân loại mà nguyên đơn có thể sản xuất được. Sau khi xem xét các dữ liệu thực tế liên quan, DFT quyết định khởi xướng một cuộc điều tra với tỷ lệ lớn các sản phẩm nhập khẩu, dù có các phân loại hải quan khác nhau.

V. Tranh chấp thương mại

Số vụ tranh chấp thương mại ở Thái Lan đã giảm trong 10 năm qua. Về giải quyết tranh chấp tại WTO, Thái Lan đã gửi tổng cộng 14 đơn khiếu nại lên Cơ quan giải quyết tranh chấp của WTO, trong đó có 13 đơn khiếu nại từ năm 1995 đến 2008. Trong suốt năm 2009- 2017, Thái Lan đã không gửi bất kỳ khiếu nại nào lên Cơ quan giải quyết tranh chấp của WTO.

Đơn khiếu nại gần đây nhất, được đệ trình vào năm 2018, liên quan đến việc Thổ Nhĩ Kỳ áp thuế bổ sung đối với nhập khẩu máy điều hòa không khí từ Thái Lan, như một phần của việc đình chỉ nhượng bộ thuế tự vệ. Tuy nhiên, ngày 19/11/2020, chủ tịch Ban hội thẩm đã quyết định đình chỉ tranh chấp trong 12 tháng dựa trên yêu cầu của Thái Lan.

Về tranh chấp thương mại trong nước, luật pháp Thái Lan cho phép các bên quan tâm không hài lòng với quyết định cuối cùng của cuộc điều tra AD và CVD khiếu nại quyết định lên Tòa án Sở hữu trí tuệ và Thương mại Quốc tế Trung ương (Tòa án IPIT) . Quyết định của Tòa án IPIT chịu sự giám sát của Tòa phúc thẩm các vụ án chuyên biệt (Tòa phúc thẩm) và Tòa án tối cao Thái Lan. Quyết định cuối cùng trong một cuộc điều tra về biện pháp tự vệ có thể được kháng nghị lên Tòa án hành chính sơ thẩm và bị rà soát bởi Tòa án hành chính tối cao.

Mặc dù vậy, số lượng các cuộc rà soát tư pháp liên quan đến các cuộc điều tra phòng vệ thương mại ở Thái Lan còn hạn chế. Cho đến nay, chỉ có 2 kháng nghị được đưa ra lên Tòa án Tối cao Thái Lan, cả 2 đều liên quan đến cùng một cuộc điều tra AD đối với các khối thủy tinh từ Indonesia. Quyết định của Tòa án tối cao năm 2007 tập trung vào các vấn đề thủ tục tòa án, trong khi quyết định năm 2015 đề cập đến các khía cạnh cơ bản của Đạo luật gốc. Một trong những vấn đề trọng tâm trong quyết định của Tòa án tối cao năm 2015 là liệu Ủy ban có sai sót khi áp dụng các biện pháp AD đối với tất cả các khối thủy tinh thuộc mã phân loại thuế nêu trong thông báo khởi kiện - đặc biệt, khi nộp đơn khởi kiện, nguyên đơn chỉ yêu cầu áp biện pháp với kích thước cụ thể của khối thủy tinh mà mình có thể sản xuất, không áp dụng cho các loại khác và các kích thước của khối thủy tinh có cùng mã số phân loại. Tòa án tối cao cho rằng Ủy ban và DFT có quyền khởi xướng điều tra và áp đặt các biện pháp AD đối với phạm vi sản phẩm khác với phạm vi sản phẩm mà nguyên đơn đề xuất ban đầu. Ngoài ra, Tòa án tối cao cho rằng DFT và Ủy ban có thể sử dụng mã phân loại thuế quan làm cơ sở để xác định phạm vi áp dụng các biện pháp AD trong cuộc điều tra cụ thể này, vì các loại và kích thước khối thủy tinh còn lại thuộc dòng thuế được coi là sản phẩm tương tự. Quyết định này của Tòa án tối cao có thể đã vô tình ảnh hưởng và cung cấp lý do cho DFT sử dụng phân loại hải quan làm yếu tố chính để đánh giá các sản phẩm tương tự, như đã thảo luận ở trên.

Hơn nữa, Tòa án cấp phúc thẩm đã ban hành quyết định vào tháng 5/2021 cung cấp hướng dẫn về sự tương tác giữa các cuộc điều tra AD và các hành vi phản cạnh tranh. Về các biện pháp AD đối với Galvalume từ Việt Nam, hiệp hội hạ nguồn đã kháng cáo quyết định cuối cùng của Ủy ban. Một trong những lập luận được đệ trình lên Tòa án IPIT là Ủy ban đã không xem xét đến vấn đề được công chúng quan tâm khi áp đặt các biện pháp AD. Cụ thể, nguyên đơn của cuộc điều tra AD là nhà sản xuất duy nhất các sản phẩm của Galvalume tại Thái Lan, và việc áp dụng các biện pháp AD sẽ chỉ củng cố vị trí thống lĩnh của nguyên đơn tại thị trường Thái Lan. Tòa án IPIT đã ra phán quyết có lợi cho hiệp hội hạ nguồn và bãi bỏ quyết định của Ủy ban do dựa trên nghĩa vụ lợi ích công cộng. Tuy nhiên, Tòa án cấp phúc thẩm đã bác bỏ kết luận của Tòa án IPIT, cho rằng việc nguyên đơn chỉ là nhà sản xuất sản phẩm duy nhất ở Thái Lan không loại trừ việc áp dụng các biện pháp AD đối với sản phẩm, vì vấn đề tác động là do vị trí thống lĩnh phải được đánh giá từ góc độ doanh số và thị phần. Tòa phúc thẩm cũng lưu ý rằng mặc dù Mục 7 của Đạo luật AD/CVD yêu cầu DFT và Ủy ban phải tính đến tác động đối với công chúng, nhưng khái niệm về lợi ích công cộng không thể phủ nhận mục tiêu và mục đích của Đạo luật AD/CVD, đó là để bảo vệ ngành sản xuất trong nước khỏi các hành vi không công bằng.

Bản án của Tòa phúc thẩm nêu trên có thể được Tòa án tối cao rà soát thêm về mặt tư pháp. Tuy nhiên, nó sẽ tạo sự thoải mái cho những nguyên đơn trong tương lai gửi đơn khởi kiện liên quan đến các sản phẩm được sản xuất bởi một nhà sản xuất trong nước. Đồng thời, phán quyết có thể làm giảm tầm quan trọng của việc xem xét lợi ích công cộng, vì DFT có thể dựa vào phán quyết đó khi bác bỏ các lập luận về lợi ích công cộng.

VI. Triển vọng

Đã có những diễn biến đáng kể trong luật điều tra phòng vệ thương mại do sửa đổi Đạo luật AD/CVD và các quy định trong suốt 2 năm qua. Trong tương lai, có thể mong đợi rằng các hoạt động DFT liên quan đến điều tra phòng vệ thương mại sẽ có những bước phát triển đáng kể để phản ánh những thay đổi này đối với khung pháp lý của Thái Lan.

Hơn nữa, do các quy định chính về điều tra AC đã được ban hành và hiện đang có hiệu lực, có thể dự kiến rằng trọng tâm trong những năm tới sẽ là điều tra AC.

Nguồn:

Tin tức

Doanh nghiệp cần biết