Trang chủ Tin tức

Nghiên cứu các diễn biến mới về phòng vệ thương mại của Malaysia

03/05/2022 -

I. Tổng quan về các biện pháp phòng vệ thương mại

Các biện pháp phòng vệ thương mại trước đây là một lĩnh vực luật thương mại tương đối ít được sử dụng và kém phát triển ở Malaysia.

Malaysia giành được độc lập vào ngày 31/8/1957 và đến ngày 24/10/1957 đã là một bên ký kết Hiệp định chung về Thuế quan và Thương mại (GATT).

 Để đáp ứng Điều VI của GATT, theo Sắc lệnh Hải quan (Bán phá giá và Trợ cấp) 1959 - phần lớn được mô phỏng theo Đạo luật Thuế Hải quan (Bán phá giá và Trợ cấp) 1957 của Vương quốc Anh - một luật ngăn chặn việc bán phá giá đã được áp dụng tại Malaysia lần đầu tiên.

Tuy nhiên, Sắc lệnh này đã không bao giờ được thực hiện vì có những vấn đề về khả năng thực thi của nó. Thứ nhất, điều này được cho là do không có quy định cụ thể về mối liên hệ nhân quả giữa bán phá giá và thiệt hại gây ra cho ngành sản xuất trong nước. Điều này trái với Điều VI của GATT, trong đó quan hệ nhân quả là một điều kiện. Thứ hai, Bộ Tài chính là cơ quan liên quan xác định và thu thuế chống bán phá giá theo Pháp lệnh. Do các thủ tục phức tạp, Bộ không được trang bị tốt để quản lý pháp luật về chống bán phá giá.

Đồng thời, Vòng Kennedy (1964–1967), tiếp theo là Vòng Tokyo (1973–1979) và sau đó là Vòng Uruguay (1986–1994) đã mang lại những thay đổi đáng kể đối với luật chống bán phá giá theo GATT. Những thay đổi này và việc Malaysia ban hành luật chống bán phá giá từ rất sớm đã khiến các cơ quan quản lý gặp khó khăn do Sắc lệnh này nhanh chóng mất đi tính phù hợp và không phù hợp với các tiêu chuẩn vào thời điểm đó.

Thay vào đó, chính phủ ưu tiên cách tiếp cận áp thuế nhập khẩu trên diện rộng. Tuy nhiên, đây là một kỹ thuật không hiệu quả - một kỹ thuật dẫn đến một số hậu quả không mong muốn. Đầu tiên, nó đi ngược lại chính sách của chính phủ vào thời điểm đó, đó là cắt giảm các biện pháp bảo hộ để tạo ra một ngành công nghiệp trong nước cạnh tranh. Thứ hai, nó dẫn đến lạm phát.

Do đó, dựa trên cam kết của Malaysia theo GATT và cam kết mới được thành lập với tư cách là thành viên của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) trong Khu vực thương mại tự do ASEAN, Đạo luật thuế chống trợ cấp và chống bán phá giá năm 1993 (CADDA) đã được ban hành để giải quyết những lỗ hổng của Sắc lệnh trước đây. Một trong những thay đổi chính của CADDA là một bộ phận chuyên gia thuộc Bộ Thương mại và Công nghiệp Quốc tế (MITI) được giao nhiệm vụ quản lý luật chống bán phá giá của Malaysia.

Tuy nhiên, một lần nữa, vì CADDA đã được thực thi trước khi kết thúc Vòng đàm phán Uruguay, nên những thay đổi đáng kể phải được thực hiện để làm cho luật phù hợp với Thỏa thuận thực thi Điều VI. Do đó, theo Đạo luật về thuế chống trợ cấp và chống bán phá giá (sửa đổi) 1998, CADDA đã trải qua một số thay đổi đáng kể, chủ yếu liên quan đến định nghĩa, nguyên tắc cơ bản và thủ tục điều tra, để đạt được hình thức hiện tại.

Liên quan đến các biện pháp tự vệ, Malaysia đã ban hành Đạo luật Tự vệ 2006 (SA) để thực hiện các nghĩa vụ của mình với tư cách là Thành viên Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). SA phù hợp với Hiệp định WTO về các biện pháp tự vệ.

Malaysia đã gặp phải một số trở ngại trong việc thực thi luật của mình về các biện pháp phòng vệ thương mại, đó là lý do tại sao các biện pháp phòng vệ thương mại là một lĩnh vực ít được sử dụng và kém phát triển của luật thương mại ở Malaysia. Điều này được chứng minh bởi thực tế là hầu hết các ngành công nghiệp ở Malaysia đang trải qua giai đoạn phát triển, như trường hợp của hầu hết các quốc gia đang phát triển, và do đó không có đủ sáng kiến để tìm kiếm các biện pháp khắc phục như vậy.

Tuy nhiên, xu hướng thay đổi nhanh chóng khi tốc độ phát triển kinh tế kéo theo sự mong muốn của các ngành sản xuất trong nước tìm kiếm các biện pháp phòng vệ thương mại, bằng chứng là số lượng các cuộc điều tra được thực hiện ngày càng tăng trong những năm gần đây.

Như vậy, CADDA và SA, cả hai đều do MITI quản lý, là luật liên quan cung cấp các biện pháp phòng vệ thương mại ở Malaysia. Cả hai đều phù hợp với các tiêu chuẩn và nghĩa vụ của WTO.

II. Khuôn khổ pháp lý

1. Các biện pháp chống bán phá giá

CADDA là luật chính quy định các biện pháp phòng vệ thương mại ở Malaysia. Nó cũng được sử dụng rộng rãi nhất. Khoảng 70 cuộc điều tra chống bán phá giá đã được khởi xướng trong 20 năm qua. Mặc dù đây là một con số nhỏ so với các khu vực pháp lý khác, nhưng đã có sự gia tăng các cuộc điều tra trong những năm gần đây, với hơn 30 vụ khởi xướng chỉ tính riêng từ năm 2011- 2018.

CADDA quy định việc điều tra, xác định mức bán phá giá và việc áp thuế chống bán phá giá. 'Bán phá giá' được định nghĩa là việc nhập khẩu hàng hóa vào Malaysia với giá thấp hơn giá trị thông thường được bán tại thị trường nội địa của nước xuất khẩu.

Theo CADDA, 'giá trị thông thường' có nghĩa là giá có thể so sánh được trả trên thực tế hoặc phải trả trong quá trình thương mại thông thường đối với sản phẩm tương tự được bán để tiêu thụ tại thị trường nội địa của nước xuất khẩu. CADDA định nghĩa 'quốc gia xuất khẩu' có nghĩa là quốc gia xuất khẩu hàng hóa bị điều tra. Trong trường hợp hàng hóa bị điều tra không được xuất khẩu trực tiếp sang Malaysia mà được vận chuyển quá cảnh qua một nước trung gian, nước trung gian sẽ được coi là nước xuất khẩu nếu hàng hóa bị điều tra được chuyển đổi cơ bản tại nước đó.

Trong trường hợp không có doanh số bán hàng tại thị trường nội địa của nước xuất khẩu hoặc khi doanh số bán hàng không cho phép so sánh thích hợp, giá trị thông thường có thể được xác định bằng hai phương pháp. Đầu tiên là bằng cách so sánh giá có thể so sánh được của sản phẩm tương tự khi xuất khẩu sang một nước thứ ba thích hợp. Trong trường hợp có cơ sở hợp lý để tin hoặc nghi ngờ rằng việc bán một sản phẩm tương tự ở mức giá thấp hơn chi phí sản xuất đơn vị tại nước xuất khẩu, việc bán hàng có thể được coi là không được thực hiện trong quá trình thương mại thông thường vì giá và có thể không được xem xét trong việc xác định giá trị thông thường.

Phương pháp thứ hai để xác định giá trị thông thường là xây dựng giá trị của hàng hóa bị điều tra bằng cách cộng chi phí sản xuất vào một mức hợp lý để bán hàng, chi phí quản lý và các chi phí chung khác và lợi nhuận. Số tiền bán hàng, chi phí quản lý và chi phí chung khác và lợi nhuận sẽ dựa trên thông tin thực tế liên quan đến sản xuất và bán hàng trong quá trình thương mại thông thường.

CADDA định nghĩa 'giá xuất khẩu' có nghĩa là giá thực tế được trả hoặc phải trả cho hàng hóa bị kiện. Nếu không có giá xuất khẩu, hoặc nếu nhà xuất khẩu và nhà nhập khẩu hoặc bên thứ ba có liên quan hoặc có thỏa thuận bù đắp giữa nhà xuất khẩu và nhà nhập khẩu hoặc bên thứ ba, thì giá xuất khẩu có thể được xây dựng trên cơ sở giá mà tại đó hàng hóa bị kiện được bán lại lần đầu tiên cho một người mua độc lập hoặc, nếu nó không được bán lại, trên bất kỳ cơ sở hợp lý nào.

Đối với việc so sánh giá trị thông thường và giá xuất khẩu, CADDA quy định thực hiện so sánh hợp lý. Việc so sánh phải được thực hiện ở cùng mức giao dịch và đối với doanh số được thực hiện, càng gần càng tốt tại cùng một thời điểm. Các khác biệt khác ảnh hưởng đến khả năng so sánh giá sẽ được xem xét thích đáng. Nếu hàng hóa bị  kiện không được nhập khẩu trực tiếp từ nước xuất xứ mà được xuất khẩu từ nước trung gian, thì giá mà hàng hóa bị kiện được bán từ nước xuất khẩu sang Malaysia sẽ được so sánh.

CADDA định nghĩa 'thiệt hại' có nghĩa là thiệt hại hoặc đe dọa gây thiệt hại đáng kể cho ngành sản xuất trong nước, hoặc sự trì hoãn đáng kể của việc thành lập ngành đó. Việc xác định mức độ thiệt hại cho mục đích điều tra thuế chống bán phá giá phải bao gồm việc kiểm tra khách quan cả khối lượng nhập khẩu của hàng hóa bị kiện và ảnh hưởng của hàng hóa bị kiện đối với giá trên thị trường nội địa đối với các sản phẩm tương tự và tác động do nhập khẩu tới các nhà sản xuất trong nước.

Cuối cùng, cần phải chứng minh rằng hàng hóa bị kiện, thông qua tác động của việc bán phá giá, đang gây ra thiệt hại cho ngành sản xuất trong nước. Khi làm như vậy, một cuộc kiểm tra phải được thực hiện dựa trên tất cả các bằng chứng liên quan hiện có và bất kỳ yếu tố nào khác đã biết cho thấy hàng hóa bị kiện có thể gây ra thiệt hại cho ngành sản xuất trong nước.

Về thủ tục, một cuộc điều tra chống bán phá giá có thể được bắt đầu thông qua việc nộp đơn khởi kiện có đủ bằng chứng về việc bán phá giá và thiệt hại, với mối liên hệ nhân quả giữa việc nhập khẩu hàng hóa bị kiện và thiệt hại, được gửi cho chính phủ bởi hoặc thay mặt ngành sản xuất trong nước. Ngoài ra, trong những trường hợp đặc biệt, chính phủ có thể tự tiến hành điều tra chống bán phá giá.

Khi nhận được đơn kiện, chính phủ của nước xuất khẩu được nêu trong đơn kiện sẽ được thông báo. Sau đó, một cuộc điều tra sẽ được tiến hành để xác định xem liệu có đủ bằng chứng để biện minh cho một cuộc điều tra hay không, liệu có đủ mức độ ủng hộ hoặc liệu cuộc điều tra có vì lợi ích công cộng hay không. Khi làm như vậy, chính phủ có thể từ chối đơn kiện. Nếu đơn yêu cầu bị từ chối, nguyên đơn sẽ được thông báo.

Nếu chính phủ quyết định khởi xướng một cuộc điều tra, các bên quan tâm thích hợp sẽ được thông báo và thông báo về việc khởi xướng sẽ được công bố. Các bên sau đó có thể chọn công khai quan điểm của mình và các bên liên quan có thể trả lời bảng câu hỏi của chính phủ, đây là một phương tiện thu thập thông tin để đưa ra quyết định như được quy định trong Quy định về thuế chống trợ cấp và chống bán phá giá 1994 (CADDR).

Sau đó, trong vòng 120 ngày kể từ ngày công bố thông báo khởi xướng điều tra, có thể kéo dài thêm 30 ngày, chính phủ sẽ đưa ra quyết định sơ bộ. Quyết định sơ bộ có thể ở dạng quyết định sơ bộ phủ định hoặc quyết định sơ bộ khẳng định. Nếu một quyết định sơ bộ phủ định được đưa ra và cho thấy rằng tất cả các yếu tố cần thiết cho việc áp thuế chống bán phá giá không được tìm thấy, thì cuộc điều tra sẽ kết thúc.

Trong trường hợp có quyết định sơ bộ khẳng định, các biện pháp tạm thời có thể được áp dụng. Sau đó, quyết định cuối cùng sẽ được thực hiện trong vòng 120 ngày kể từ ngày công bố thông báo về kết quả quyết định sơ bộ khẳng định. Quyết định cuối cùng sẽ được yêu cầu nêu rõ tên của các nhà xuất khẩu và sản xuất hàng hóa bị kiện, mô tả về hàng hóa bị kiện, các yếu tố dẫn đến thiệt hại và bất kỳ lý do nào khác.

Cuối cùng, điều quan trọng cần lưu ý là CADDA cung cấp cơ chế rà soát tư pháp cho bất kỳ bên nào không đồng ý với quyết định cuối cùng của chính phủ.

2.Trợ cấp và các biện pháp đối kháng

Giống như các biện pháp chống bán phá giá, các biện pháp chống trợ cấp được quy định trong CADDA. Tuy nhiên, trái ngược với chống bán phá giá, có rất ít hoạt động trong lĩnh vực này. Cho đến nay, không có cuộc điều tra chống trợ cấp nào do Malaysia khởi xướng được báo cáo lên WTO.

Một khoản trợ cấp có thể khởi kiện gây ra các tác động bất lợi cho lợi ích trong nước, chẳng hạn như gây thiệt hại cho ngành sản xuất trong nước, sẽ bị áp dụng các biện pháp đối kháng.

Giống như một cuộc điều tra chống bán phá giá, việc khởi xướng điều tra thuế đối kháng có thể được thực hiện thay mặt cho ngành sản xuất trong nước hoặc bởi chính phủ trong những trường hợp đặc biệt. Một trong những yếu tố phân biệt trong thủ tục theo CADDA giữa việc điều tra các biện pháp đối kháng và các biện pháp chống bán phá giá là đối với các biện pháp đối kháng, cần có sự tham vấn với các chính phủ nước ngoài có liên quan với triển vọng đạt được một thỏa thuận chung.

Nếu không đạt được giải pháp được cả hai đồng ý, thì thiệt hại và mối liên hệ nhân quả phải được chứng minh trước khi có thể đưa ra quyết định khẳng định. Các yêu cầu về thủ tục đối với các biện pháp đối kháng tương tự như đối với chống bán phá giá vì cả hai biện pháp phòng vệ thương mại này đều được quy định theo cùng một cơ chế luật định theo CADDA và CADDR.

3. Các biện pháp tự vệ

SA có hiệu lực từ ngày 22/11/2007. Đơn kiện đầu tiên được đệ trình lên chính phủ gần 4 năm sau, vào ngày 1/4/2011, kể từ đó Malaysia đã tiến hành 2 cuộc điều tra tự vệ khác và 2 đơn kiện khác vào năm 2016 và 1 cuộc điều tra khác vào năm 2020, nâng tổng số lên 6 vụ việc.

Từ góc độ lập pháp, SA là sự phản ánh của Hiệp định về các biện pháp tự vệ của WTO. Một đơn kiện có thể được khởi xướng theo yêu cầu của ngành sản xuất trong nước hoặc do chính phủ tự khởi xướng. Để đáp ứng các yêu cầu đối với một biện pháp tự vệ, cần phải chứng minh sự gia tăng nhập khẩu. Sau đó, phải chứng minh rằng hàng nhập khẩu gây ra thiệt hại nghiêm trọng hoặc đe dọa gây thiệt hại nghiêm trọng cho ngành sản xuất trong nước.

Nếu các yếu tố khác ngoài việc gia tăng nhập khẩu của sản phẩm bị điều tra đồng thời gây ra hoặc đe dọa gây ra thiệt hại cho ngành sản xuất trong nước, thì thiệt hại đó không được quy cho việc tăng nhập khẩu.

Khi chính phủ xác định rằng có đủ bằng chứng về thiệt hại nghiêm trọng, hoặc đe dọa gây thiệt hại nghiêm trọng, một cuộc điều tra sẽ được bắt đầu. Điều này có hiệu lực bằng việc công bố thông báo khởi xướng. Các bên quan tâm, như các nhà xuất khẩu và sản xuất nước ngoài của sản phẩm bị điều tra, các nhà nhập khẩu của sản phẩm bị điều tra, chính phủ của các nước xuất khẩu, các nhà sản xuất trong nước và các hiệp hội thương mại và kinh doanh có liên quan ở Malaysia, có thể tham gia vào cuộc điều tra.

Tất cả các bên quan tâm sẽ có cơ hội trình bày quan điểm và bằng chứng của mình tại một phiên điều trần công khai. Ngoài ra, các bên quan tâm sẽ có cơ hội phản hồi tất cả các bài trình bày bằng văn bản và bằng miệng của các bên quan tâm khác và nhận xét về việc liệu biện pháp tự vệ có vì lợi ích công cộng hay không.

Sau đó, chính phủ sẽ đưa ra quyết định sơ bộ về việc liệu sản phẩm bị điều tra có được nhập khẩu vào Malaysia với số lượng gia tăng như vậy hay không và liệu các điều kiện áp dụng biện pháp tự vệ đã được đáp ứng hay chưa.

Nếu quyết định sơ bộ phủ định được thực hiện, cuộc điều tra có thể được chấm dứt hoặc điều tra thêm. Dù bằng cách nào, một quyết định sơ bộ sẽ cần được đưa ra trong vòng 90 ngày; thời hạn này có thể được kéo dài thêm 30 ngày. Nếu một quyết định sơ bộ khẳng định được đưa ra, một biện pháp tự vệ tạm thời sẽ được áp dụng. Một biện pháp tự vệ tạm thời được áp dụng sẽ không quá 200 ngày. Thời hạn này trùng với yêu cầu theo Quy định về Tự vệ 2007 về việc quyết định cuối cùng sẽ được ban hành trong vòng 200 ngày.

Chính phủ có thể áp đặt một quyết định cuối cùng phủ định hoặc một quyết định cuối cùng khẳng định. Quyết định cuối cùng khẳng định phải bao gồm, bên cạnh các yếu tố khác, mô tả đầy đủ về sản phẩm bị điều tra, các yếu tố dẫn đến thiệt hại nghiêm trọng, thời hạn của biện pháp tự vệ, thời hạn nới lỏng dần biện pháp và danh sách các nước đang phát triển được miễn trừ.

Mặc dù không được quy định rõ ràng theo SA, nhưng cả quyết định sơ bộ và cuối cùng đều có thể được rà soát tư pháp tại Tòa án cấp cao Malaysia với lý do cơ quan điều tra đưa ra quyết định không hợp pháp, không hợp lý hoặc không đúng thủ tục.

Cho đến nay, đã có 3 biện pháp tự vệ được áp dụng theo quyết định cuối cùng trong số 6 cuộc điều tra được khởi xướng.

III. Khuôn khổ tham gia các hiệp định

Malaysia đã tích cực tham gia vào thương mại quốc tế và đã trở thành một trong những quốc gia thương mại lớn trên thế giới. Thương mại quốc tế là yếu tố đóng góp quan trọng vào sự tăng trưởng và phát triển kinh tế của Malaysia. Các mặt hàng xuất khẩu chính bao gồm các sản phẩm điện và điện tử, hóa chất, máy móc, thiết bị và kim loại chế tạo. Về tài nguyên thiên nhiên, Malaysia xuất khẩu dầu thô, khí đốt tự nhiên hóa lỏng, dầu cọ và cao su thiên nhiên. Đổi lại, nước này nhập khẩu chủ yếu là điện tử, máy móc, sản phẩm dầu khí, nhựa, xe cộ, sản phẩm sắt thép và hóa chất. Các đối tác xuất nhập khẩu hàng đầu của Malaysia là Singapore, Trung Quốc, Hoa Kỳ và Nhật Bản.

Là một quốc gia thương mại, Malaysia đã thể hiện mức độ cam kết cao đối với việc xây dựng các mối quan hệ thương mại song phương và khu vực thông qua các thỏa thuận với các quốc gia và nhóm khu vực riêng lẻ. Chính sách thương mại của Malaysia là theo đuổi những nỗ lực nhằm tạo ra một môi trường thương mại toàn cầu tự do hóa và công bằng hơn trong khi vẫn ưu tiên cao đối với hệ thống WTO.

Malaysia hiện có các hiệp định thương mại tự do (FTA) song phương với Nhật Bản, Pakistan, New Zealand, Ấn Độ, Chile, Úc và Thổ Nhĩ Kỳ. Các cuộc đàm phán vẫn đang được tiến hành với Liên minh châu Âu. Hầu như tất cả các FTA song phương đều có các chương cụ thể về các biện pháp phòng vệ thương mại - hầu hết trong số đó phản ánh cơ chế của WTO, cụ thể là Hiệp định thực thi Điều VI về chống bán phá giá, Hiệp định về các biện pháp tự vệ và Hiệp định về trợ cấp và các biện pháp đối kháng.

Liên quan đến các biện pháp tự vệ, FTA song phương với New Zealand có một điều khoản về lượng không đáng kể , trong đó quy định rằng sản phẩm có xuất xứ từ một bên có thể được loại trừ nếu nó không gây thiệt hại nghiêm trọng hoặc đe dọa gây thiệt hại nghiêm trọng.

Điều này khởi nguồn từ cách diễn đạt trong Hiệp định WTO về Tự vệ và SA, trong đó các điều khoản về mức tối thiểu chỉ áp dụng đối với hàng nhập khẩu từ các nước đang phát triển là Thành viên WTO chiếm ít hơn 3% tổng lượng hàng nhập khẩu và tổng các nước này chiếm ít hơn 9% tổng kim ngạch nhập khẩu.

Sự khác biệt chủ yếu nằm ở thực tế là New Zealand có thể không được coi là một Thành viên đang phát triển theo WTO, mặc dù không có danh sách chính thức về vấn đề này, và thuật ngữ 'không phải là nguyên nhân gây ra thiệt hại nghiêm trọng hoặc đe dọa thiệt hại' có thể được áp dụng một cách hợp lý đối với các trường hợp trong đó một trong các bên có tỷ trọng tổng kim ngạch nhập khẩu trên 3%. Về cơ bản, điều này mở rộng phạm vi của điều khoản mức tối thiểu đối với hàng nhập khẩu.

Ở cấp độ khu vực, Malaysia là một phần của Khu vực Thương mại Tự do ASEAN (AFTA), được hưởng lợi từ một khu vực thương mại tự do hoàn chỉnh với các Quốc gia Thành viên ASEAN khác (Brunei, Campuchia, Indonesia, Lào, Myanmar, Philippines, Singapore, Thái Lan và Việt Nam). ASEAN hiện có các FTA với Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, Úc và New Zealand. Thông qua AFTA, Malaysia cũng đã tham gia Hiệp định Thương mại Hàng hóa ASEAN và cùng với Brunei, Singapore và Thái Lan, bắt đầu thực hiện dự án thí điểm tự chứng nhận từ ngày 1/11/2010, với mục đích là tạo điều kiện cho một môi trường nâng cao cho thương mại.

Malaysia cũng đã phát triển các mối quan hệ đáng kể về kinh tế và chính trị với Hội đồng Hợp tác Vùng Vịnh (GCC) và mong muốn có quan hệ thương mại song phương mạnh mẽ với GCC thông qua các FTA trong tương lai. Là thành viên của Tổ chức Hội nghị Hồi giáo (OIC), Malaysia đã tích cực ủng hộ và thúc đẩy thương mại nội khối OIC và đã phê chuẩn Hiệp định khung về Hệ thống ưu đãi thương mại giữa các nước OIC.

Một sự phát triển thú vị khác liên quan đến khuôn khổ hiệp ước của Malaysia là việc nước này tham gia vào Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP), được ký kết vào cuối năm 2020 bởi các Quốc gia Thành viên ASEAN và Úc, Trung Quốc, Nhật Bản, New Zealand và Hàn Quốc.

Trong quá khứ, Malaysia đã ủng hộ việc tham gia các FTA đa phương. Điều này được chứng minh bằng sự tham gia tích cực vào các FTA đa phương như RCEP, thể hiện mong muốn tận dụng tối đa vị trí địa lý trung tâm của mình để thúc đẩy nền kinh tế hướng vào xuất khẩu đang phát triển.

IV. Những thay đổi gần đây

Nhìn chung, không có nhiều diễn biến đối với các luật điều chỉnh các biện pháp phòng vệ thương mại ở Malaysia. Những thay đổi đáng kể từ quan điểm của Malaysia xảy ra vào năm 1998 với việc sửa đổi CADDA và sau đó là sự ra đời của SA, có hiệu lực vào năm 2007.

Có thể nói, đã có một số thay đổi nhỏ thú vị đối với chế độ lập pháp. Đạo luật Tự vệ (Sửa đổi) 2012 có hiệu lực từ ngày 1/9/2013. Đạo luật sửa đổi cho phép Malaysia tiến hành điều tra tự vệ và áp đặt các biện pháp tự vệ đối với các quốc gia cụ thể phù hợp với các điều khoản và điều kiện được thiết lập trong một hiệp định thương mại do chính phủ ký kết. Trước khi sửa đổi, tất cả các cuộc điều tra và thuế tự vệ được áp dụng trên cơ sở toàn cầu.

V. Những diễn biến đáng kể về pháp lý và thực tiễn

Liên quan đến các cuộc điều tra chống bán phá giá được khởi xướng từ năm 1995-2003, 13/22 cuộc điều tra có liên quan đến hàng hóa làm từ bột giấy của gỗ hoặc vật liệu xenlulo dạng sợi khác, giấy in báo và các vật liệu làm từ bìa và nguyên liệu giấy thu hồi, nhắm vào các quốc gia như Thái Lan, Indonesia và Hàn Quốc.

Không có cuộc điều tra chống bán phá giá nào được khởi xướng từ năm 2007-2011. Tuy nhiên, kể từ năm 2011, đã có sự gia tăng mạnh mẽ, với hơn 30 cuộc điều tra được khởi xướng. Điều thú vị là, ngoại trừ một cuộc điều tra về polyethylene terephthalate, tất cả đều nhắm mục tiêu vào thép hoặc các mặt hàng liên quan đến thép như thép cuộn, thanh bê tông cốt thép, thép cuộn cán nóng và thép không gỉ cán nguội ở dạng cuộn từ các nước như Trung Quốc, Việt Nam, Hàn Quốc và Nhật Bản.

Xu hướng hiện nay ở Malaysia là hầu hết, nếu không muốn nói là tất cả, việc khởi xướng điều tra các biện pháp phòng vệ thương mại về bản chất là đan xen với ngành thép; do đó, bất kỳ cuộc thảo luận nào về các biện pháp phòng vệ thương mại ở Malaysia đều phải liên quan đến cuộc thảo luận về ngành thép.

Cho đến năm 2002, ngành thép chịu giá thấp và dư thừa công suất. Từ năm 2003, trong thời kỳ 'bùng nổ kéo dài' xảy ra trong ngành thép khu vực, sự phát triển và mở rộng nhanh chóng của Trung Quốc đã dẫn đến sự gia tăng đáng kể nhu cầu về thép.

Đến năm 2008, Trung Quốc đã tiêu thụ 35% lượng thép của thế giới so với 13% của năm 1995. Trong thời kỳ 'bùng nổ kéo dài', hầu hết các công ty thép, bao gồm cả các nhà sản xuất thép Malaysia, đã trải qua quá trình mở rộng quy mô lớn. Tuy nhiên, vào tháng 8/2008, giá thép giảm do khủng hoảng tài chính toàn cầu. Đến giữa năm 2009, trước các gói kích cầu ở nhiều nước, nhu cầu về vật liệu xây dựng bắt đầu tăng lên và đến năm 2012 lượng tiêu thụ thép đã vượt qua mức của năm 2008. Ngành xây dựng của Malaysia vào thời điểm đó đã trải qua sự phát triển và mở rộng lớn nhờ chương trình chuyển đổi kinh tế của chính phủ.

Trong giai đoạn này, Trung Quốc tiếp tục tăng công suất luyện thép và sản xuất ở mức cao, dẫn đến lượng thép sẵn có với giá thấp. Ngoài ra, Trung Quốc còn được hưởng lợi từ các biện pháp kích thích do chính phủ nước này thực hiện vào năm 2013, như cắt giảm thuế cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ và hợp lý hóa các quy định hải quan để tạo thuận lợi cho xuất khẩu và cải cách thuế giá trị gia tăng.

Điều này dẫn đến giá thép trên thị trường Malaysia bị kìm hãm. Do đó, một số cuộc điều tra đã được tiến hành đối với các nhà xuất khẩu.

Mặc dù các sản phẩm thép vẫn là cơ sở của một số lượng lớn các cuộc điều tra được tiến hành, nhưng trong những năm gần đây đã có sự chuyển hướng sang các loại sản phẩm khác, chẳng hạn như hóa chất.

Từ góc độ pháp lý, vào năm 2008, bắt đầu các cuộc rà soát tư pháp theo Mục 34a của CADDA đối với các quyết định do MITI đưa ra. Trong một vụ việc được báo cáo, nguyên đơn đã thành công trong việc rà soát và bác bỏ quyết định của chính phủ Malaysia theo CADDA.

Về tự vệ, đã có sự gia tăng các vụ việc theo SA. Cho đến nay, tất cả các cuộc điều tra theo SA đều liên quan đến các sản phẩm liên quan đến thép.

Vào tháng 7/2015, theo quyết định cuối cùng, Chính phủ Malaysia đã áp dụng biện pháp tự vệ đầu tiên bằng cách áp thuế tự vệ bắt đầu từ 17,4% đối với nhập khẩu thép tấm cán nóng. Thuế được áp dụng trong 3 năm và giảm dần xuống 10,4% vào năm cuối cùng. Miễn trừ cho các sản phẩm có phẩm cấp và chất lượng mà các nhà sản xuất trong nước không sản xuất được.

Tháng 4/2016, cuộc rà soát tư pháp đầu tiên của quyết định sơ bộ theo SA đã được đưa ra trước Tòa án Cấp cao Malaysia. Rà soát tư pháp là một biện pháp khắc phục có sẵn ở Malaysia đối với các quyết định được đưa ra trong quá trình thực thi công vụ hoặc chức năng. Mặc dù Tòa án cấp cao Malaysia đã quyết định rà soát nhưng cuộc rà soát cuối cùng đã bị bác bỏ vì lý do kỹ thuật. Điều này lần đầu tiên xác nhận rằng các quyết định được đưa ra theo SA có thể được tòa án rà soát; tuy nhiên, điều này không được quy định rõ ràng bởi luật.

Tháng 5/2016, chính phủ Malaysia đã khởi xướng 2 cuộc điều tra đồng thời đối với thép cuộn và thanh cuộn bị biến dạng và thanh cốt thép bê tông, đây là một động thái chưa từng có dựa trên các kiến nghị của các nhà máy thép địa phương. Tháng 4/2017, khi có quyết định cuối cùng, chính phủ đã áp dụng biện pháp tự vệ thứ 2 và thứ 3 bằng cách áp đặt lần lượt thuế tự vệ bắt đầu từ 13,9% đối với nhập khẩu thép cuộn và thanh biến dạng dạng cuộn và 13,42% đối với nhập khẩu thanh cốt thép bê tông.

Hơn nữa, tháng 6/2017, chính phủ đã khởi xướng điều tra chống bán phá giá đối với nhập khẩu thép không gỉ cán nguội có xuất xứ từ Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài Loan và Thái Lan. Tháng 2/2018, thuế chống bán phá giá đã được áp đối với hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài Loan và Thái Lan. Lệnh áp thuế này sẽ có hiệu lực cho đến năm 2023.

Năm 2019, 2 cuộc điều tra chống bán phá giá đã được khởi xướng: 1 cuộc điều tra chống bán phá giá thép cuộn cán nguội có xuất xứ từ Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc và Việt Nam; và 1 vụ với thanh cốt thép bê tông có xuất xứ từ Thổ Nhĩ Kỳ và Singapore. Thuế chống bán phá giá đã được áp trong cả 2 cuộc điều tra.

Năm 2020, 1 cuộc điều tra chống bán phá giá đã được khởi xướng đối với nhập khẩu galvalume, dẫn đến việc áp thuế chống bán phá giá đối với hàng nhập khẩu từ Trung Quốc, Hàn Quốc và Việt Nam.

VI. Tranh chấp thương mại

Ở cấp độ WTO, có rất ít hoạt động liên quan đến các tranh chấp thương mại liên quan đến Malaysia. Năm 1995, Malaysia là nước trả lời yêu cầu tham vấn của Singapore, sau đó đã bị rút lại. Năm 1997, Malaysia là nước khiếu nại và yêu cầu tham vấn tại vụ Hoa Kỳ - Cấm Nhập khẩu Một số Sản phẩm Tôm. Quyết định của ban hội thẩm đã bị Cơ quan Phúc thẩm hủy bỏ vào năm 1998.

Trong những năm gần đây, vai trò của Malaysia trong các tranh chấp tại WTO chỉ giới hạn ở vai trò của bên thứ ba. Các tranh chấp của WTO mà Malaysia tham gia với tư cách là bên thứ ba bao gồm Liên minh Châu Âu - Các biện pháp chống bán phá giá đối với dầu diesel sinh học từ Argentina, Ấn Độ - Các biện pháp nhất định liên quan đến pin mặt trời và mô-đun năng lượng mặt trời Úc - Các biện pháp nhất định liên quan đến Yêu cầu nhãn hiệu, chỉ dẫn địa lý và bao bì trơn khác áp dụng cho các sản phẩm và bao bì thuốc lá.

Năm 2020, Malaysia đã yêu cầu WTO tham vấn về tranh chấp với Liên minh châu Âu về các biện pháp được EU và các nước thành viên áp dụng ảnh hưởng đến dầu cọ và nhiên liệu sinh học từ cây cọ.

VII. Triển vọng

Việc sử dụng các biện pháp phòng vệ thương mại tại Malaysia vẫn còn sơ khai.

Mặc dù lĩnh vực sản xuất của Malaysia phần lớn mở cửa cho đầu tư nước ngoài và cạnh tranh quốc tế, nhưng vẫn có các chính sách để bảo vệ một số ngành công nghiệp chủ chốt. Có nhiều yêu cầu khác nhau để có được giấy phép phê duyệt nhập khẩu một số hàng hóa vào nước này. Ngoài ra, thuế quan được áp dụng đối với một số sản phẩm nhất định và các hàng rào phi thuế quan đối với thương mại. Điều này, cùng với các chính sách của chính phủ nhằm kích thích tăng trưởng trong các ngành sản xuất địa phương bằng cách cung cấp các biện pháp khuyến khích khác nhau, đã mang lại sự bảo hộ cho các ngành sản xuất địa phương đang phát triển.

Do đó, chính phủ Malaysia được coi là đã đóng vai trò chủ động trong việc bảo vệ các ngành sản xuất chủ chốt của địa phương, vốn được coi là cần thiết cho sự phát triển của quốc gia. Đây có thể là lý do tại sao các biện pháp phòng vệ thương mại vẫn là một phương thức chưa được sử dụng nhiều ở Malaysia vì chính sách là áp dụng các biện pháp bảo hộ phủ đầu để bảo vệ các ngành sản xuất địa phương khỏi bị thiệt hại, trái ngược với các biện pháp phản ứng như chống bán phá giá và các biện pháp tự vệ. Đây là một trong những lý do chính khiến việc sử dụng các biện pháp phòng vệ thương mại ở Malaysia không phổ biến như ở các khu vực tài phán khác.

Nguồn:

Tin tức

Doanh nghiệp cần biết